Dầu tăng mạnh trở lại, OPEC+ không đủ sức xoa dịu nguồn cungThị trường dầu thô đang quay trở lại đúng trạng thái mà giới giao dịch lo ngại nhất: nguồn cung toàn cầu trở nên mong manh hơn rất nhiều so với vẻ ngoài trên giấy tờ.
OPEC+ vừa công bố tăng sản lượng thêm 188.000 thùng/ngày cho tháng 7, nhưng phản ứng của thị trường lại hoàn toàn ngược kỳ vọng. Thay vì hạ nhiệt, giá dầu tiếp tục bật tăng mạnh. Điều đó cho thấy nhà đầu tư hiện không còn tập trung vào những con số sản lượng danh nghĩa nữa, mà đang nhìn vào một vấn đề lớn hơn: rủi ro địa chính trị đang vượt xa khả năng bù đắp của nguồn cung.
Nội dung được biên tập, phân tích và xuất bản bởi @BestSC
WTI đã nhanh chóng quay trở lại vùng 93USD/ thùng khi căng thẳng Trung Đông leo thang trở lại. Iran phóng nhiều tên lửa về phía Israel, trong khi Israel mở thêm các chiến dịch quân sự mới tại Lebanon. Dù các tên lửa được tuyên bố đã bị đánh chặn, thị trường hiểu rằng điều quan trọng không nằm ở thiệt hại tức thời, mà ở nguy cơ xung đột đang mở rộng thành một cuộc khủng hoảng khu vực kéo dài hơn dự kiến.
Đó là lý do phí bảo hiểm rủi ro trên thị trường dầu quay trở lại gần như ngay lập tức.
Chỉ vài tuần trước, thị trường còn tin vào kịch bản Mỹ và Iran sẽ giảm căng thẳng, giúp chuỗi vận chuyển năng lượng toàn cầu dần bình thường hóa. Nhưng những diễn biến mới nhất đang khiến toàn bộ kỳ vọng đó đảo ngược rất nhanh. Nhà đầu tư bắt đầu định giá lại khả năng Trung Đông bước vào một giai đoạn bất ổn dài hơi hơn, trong khi các nỗ lực ngoại giao gần như chưa tạo ra tiến triển rõ ràng.
Điểm khiến thị trường đặc biệt nhạy cảm nằm ở eo biển Hormuz
Khoảng 20% lượng dầu vận chuyển đường biển toàn cầu đi qua khu vực này, cùng một phần rất lớn khí tự nhiên hóa lỏng của thế giới. Chỉ cần hoạt động vận chuyển tiếp tục bị trì hoãn hoặc gián đoạn thêm vài tuần, áp lực lên chuỗi cung ứng năng lượng toàn cầu sẽ tăng lên rất nhanh.
Đây cũng là lý do tôi cho rằng thị trường dầu hiện không còn phản ứng theo logic cung – cầu thông thường nữa. Trong môi trường hiện tại, yếu tố địa chính trị đang trở thành biến số quyết định.
Về lý thuyết, việc OPEC+ tăng sản lượng đáng lẽ phải tạo cảm giác an tâm cho thị trường. Nhưng trên thực tế, khả năng bổ sung nguồn cung mới lại thấp hơn nhiều so với con số công bố.
Nhiều thành viên OPEC+ hiện vẫn sản xuất dưới hạn ngạch do thiếu đầu tư, tắc nghẽn vận chuyển và vấn đề hạ tầng kéo dài. Nga cũng chưa thể phục hồi hoàn toàn công suất sau các thiệt hại gần đây đối với cơ sở năng lượng. Điều này khiến thị trường hiểu rằng sản lượng “trên giấy” và lượng dầu thực sự chảy ra thị trường quốc tế là hai câu chuyện rất khác nhau.
Nói cách khác, OPEC+ đang cố phát tín hiệu trấn an, nhưng giới giao dịch không còn tin rằng nguồn cung mới có thể đến đủ nhanh để bù đắp rủi ro từ Trung Đông.
Dòng tiền trên thị trường cũng đang phản ánh rất rõ điều đó
Các quỹ đầu cơ và tổ chức lớn bắt đầu tăng mạnh tỷ trọng năng lượng và kim loại quý trong danh mục. Trong khi đó, chứng khoán toàn cầu xuất hiện nhiều phiên biến động mạnh hơn, cho thấy tâm lý phòng thủ đang quay trở lại sau giai đoạn thị trường từng khá lạc quan về hạ nhiệt địa chính trị.
Điều đáng chú ý là giá dầu hiện không chỉ phản ánh câu chuyện năng lượng, mà còn phản ánh nỗi lo rộng hơn về an ninh kinh tế toàn cầu.
Nếu giá dầu tiếp tục neo cao trong nhiều tháng, áp lực lạm phát sẽ quay trở lại với các nền kinh tế lớn đúng vào thời điểm các ngân hàng trung ương vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được mặt bằng giá. Điều này đặc biệt nhạy cảm với Fed, ECB và nhiều nền kinh tế nhập khẩu năng lượng lớn tại châu Á.
Đó là vòng xoáy mà thị trường đang bắt đầu lo ngại: chiến tranh kéo dài → dầu tăng → lạm phát quay lại → lãi suất duy trì cao lâu hơn → tăng trưởng toàn cầu tiếp tục bị bào mòn.
Vì thế, đợt tăng hiện tại của dầu không đơn thuần là một cú spike do tin tức quân sự. Nó phản ánh việc thị trường đang dần chấp nhận một thực tế mới: thế giới có thể bước vào một giai đoạn bất ổn năng lượng kéo dài hơn nhiều so với kỳ vọng đầu năm 2026.
Và chừng nào eo biển Hormuz vẫn còn là một biến số chưa thể kiểm soát, thị trường dầu sẽ rất khó quay trở lại trạng thái ổn định thực sự.
Bài viết đến đây là hết, chúc bạn đọc ngày làm việc hiệu quả và hạnh phúc!
Hormuz
Liệu thương mại dầu mỏ theo mô hình NACHO có quay trở lại? Giá dầu đã giảm vào thứ Năm khi thị trường cân nhắc khả năng đạt được thỏa thuận giữa Mỹ và Iran. Một yếu tố khác giúp xoa dịu lo ngại về nguồn cung là tiến triển của Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Abu Dhabi (ADNOC) trong việc xây dựng đường ống dẫn dầu thứ hai, nhằm tránh qua eo biển Hormuz và tăng gấp đôi công suất xuất khẩu qua Fujairah vào năm 2027.
Tuy nhiên, sự lạc quan của thị trường có thể còn quá sớm.
Mô tả của Tehran về thỏa thuận được đề xuất cho thấy nó bao gồm một số điều khoản mà Tổng thống Trump đã từ chối trước đó, bao gồm các yêu cầu liên quan đến việc kiểm soát eo biển Hormuz, bồi thường thiệt hại chiến tranh, dỡ bỏ các lệnh trừng phạt, giải phóng tài sản bị đóng băng và rút quân Mỹ.
Điều đó có thể giải thích lý do tại sao giá dầu Brent và WTI lại bắt đầu điều chỉnh tăng trở lại. Các nhà giao dịch dường như đang đánh giá lại liệu sự lạc quan về mặt ngoại giao có hợp lý hay không, và liệu giao dịch NACHO (Not A Chance Hormuz Opens - Không có cơ hội eo biển Hormuz mở cửa) có còn tồn tại hay không.
Mỹ mở hành lang, Iran siết rủi ro, thị trường đứng giữa lằn ranhCăng thẳng Mỹ–Iran đang vượt qua ngưỡng “đối đầu kiểm soát” để tiến gần hơn tới một trạng thái rủi ro cao, nơi quân sự và ngoại giao vận hành song song nhưng không còn bổ trợ cho nhau một cách rõ ràng.
Nội dung được biên tập, phân tích và xuất bản bởi @BestSC
Tại tâm điểm là Eo biển Hormuz, huyết mạch vận chuyển năng lượng toàn cầu. Mỹ lựa chọn cách tiếp cận 2 mũi: vừa triển khai hiện diện quân sự nhằm mở lại dòng chảy hàng hải, vừa đẩy mạnh vận động ngoại giao tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc để tạo tính chính danh cho các hoạt động can thiệp.
Tổng thống Donald Trump công bố sáng kiến “hướng dẫn” tàu thương mại đi qua Hormuz, một động thái mang tính thử nghiệm hơn là kiểm soát tuyệt đối. Trên thực địa, Mỹ đã hỗ trợ một số tàu mang cờ nước này đi qua eo biển, đồng thời đặt các tàu khu trục và lực lượng không – hải quân vào trạng thái sẵn sàng cao.
Nhưng phản ứng từ phía Iran cho thấy bức tranh hoàn toàn khác. Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran không chỉ phủ nhận việc eo biển đã “mở lại”, mà còn phát tín hiệu răn đe rõ ràng: mọi hoạt động hàng hải không có sự phối hợp với Tehran đều có thể trở thành mục tiêu quân sự. Trên thực tế, các báo cáo từ phía Mỹ cho thấy đã xuất hiện các vụ phóng tên lửa hành trình và máy bay không người lái nhằm vào tàu thương mại và lực lượng hải quân, dù phần lớn đã bị đánh chặn.
Tướng Brad Cooper, người đứng đầu Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ, mô tả tình hình như một chuỗi va chạm “có kiểm soát”, trong đó Mỹ tuyên bố chỉ hành động mang tính phòng thủ. Tuy nhiên, việc lực lượng Mỹ bắn hạ nhiều tàu nhỏ của Iran cho thấy ranh giới giữa phòng thủ và leo thang đang ngày càng mờ đi.
Ở một lớp sâu hơn, đây không chỉ là câu chuyện an ninh hàng hải. Mỹ đang cố gắng xây dựng một “liên minh chức năng” nơi các quốc gia có năng lực rà phá thủy lôi như Đức hay các nước Bắc Âu tham gia mở lại tuyến vận tải, nhưng cần một nghị quyết từ Liên Hợp Quốc để hợp pháp hóa hành động. Điều này phản ánh một thực tế: vấn đề không nằm ở năng lực quân sự, mà ở niềm tin thị trường.
Các công ty vận tải và bảo hiểm vẫn đứng ngoài cuộc. Khi chi phí rủi ro có thể lên tới hàng trăm triệu USD mỗi chuyến hàng, việc Hormuz “mở cửa trên danh nghĩa” không đồng nghĩa với việc dòng chảy thương mại sẽ quay trở lại.
Trong khi đó, Iran mở rộng phạm vi gây áp lực, với các động thái quân sự được cho là đã lan sang các khu vực ven biển của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất. Thông điệp từ Tehran nhất quán: bất kỳ nỗ lực đơn phương nào nhằm tái lập trật tự hàng hải mà không có sự chấp thuận của họ đều sẽ bị đáp trả.
Về mặt chiến lược, Mỹ tuyên bố đã thiết lập “ô dù an ninh” tại Hormuz, thậm chí một số quan chức còn nói đến “quyền kiểm soát tuyệt đối”. Nhưng thị trường và các đối tác quốc tế dường như chưa bị thuyết phục. Khi một bên tuyên bố kiểm soát, bên còn lại đe dọa khai hỏa, thực tế là không bên nào thực sự kiểm soát tình hình.
Điều đáng chú ý là cả hai phía vẫn giữ một mức độ kiềm chế nhất định: Mỹ tránh gọi đây là chiến dịch tấn công, còn Iran chưa đóng hoàn toàn eo biển. Nhưng chính trạng thái “lưng chừng” này lại là yếu tố khiến rủi ro leo thang trở nên khó dự đoán nhất.
Ở thời điểm hiện tại, Hormuz không hoàn toàn bị phong tỏa, nhưng cũng chưa thực sự được mở lại. Và trong khoảng xám đó, thị trường năng lượng toàn cầu tiếp tục định giá rủi ro không phải dựa trên những gì đã xảy ra, mà dựa trên những gì có thể xảy ra tiếp theo.
Bài viết đến đây là hết, chúc bạn đọc ngày làm việc hiệu quả và hạnh phúc!


